Trong cảnh quay tù nhân đấu tranh chống lại sự đàn áp của lính ngụy

Thì ra là mủ của cây mù u mềm quá, nên khi gặp nóng là nó lại chảy ra, nhưng các anh bộ đội thì kỷ luật quá nghiêm nên nhất nhất tuân thủ lời dặn của tôi không đụng đậy gì đến cái cục đang chảy nước trên trán mình, đến khi xong cảnh quay thì cục u đã thành một bệt tùm nhùm trên mặt các anh
Trong cảnh quay tù nhân đấu tranh chống lại sự đàn áp của lính ngụy, hai bên xảy ra xô xát nhau, đánh nhau thì bất chợt đạo diễn lại nghĩ ra là đánh bằng cây thì phải có người bị u dầu, bể trán. Chứ trong phân cảnh thì chỉ có những vết thương tích do xô xát bình thường, mà theo kịch bản thì thế nên tôi không có chuẩn bị đủ kẹo cao su để hóa trang cho một đám đông người bị u đầu, sứt trán được. Túng quá không biết như thế nào tôi liền dùng mủ cây mù u trên đảo để vo lại thành từng viên tròn tròn dán trên trán các anh lính đánh trận và trét bột màu lên. Mà hầu hết các diễn viên quần chúng của chúng tôi lại đều là các anh bộ đội ở địa phương, nên kỷ luật của họ rất nghiêm như trong quân đội vậy. Khi hóa trang tôi có dặn dò các anh không được mó máy, đụng đậy gì đến những cục u trên trán mà tôi đã dán lên cho các anh. Thì các anh “rõ” rất to. Đến chừng đạo diễn đã quay xong thì nhìn lại mấy cục u trên đầu của các anh đã chảy xuống lấp hết cả mắt, vậy mà các diễn viên quần chúng của chúng tôi vẫn cứ để nguyên như vậy, nhắm tít cả mắt lại mà chạy đến hỏi tôi: “Giờ đã đụng đến nó được chưa hả chị”? Tôi nhìn những gương mặt lèm nhèm của các anh, ôm bụng tức cười không chịu được… Thì ra là mủ của cây mù u mềm quá, nên khi gặp nóng là nó lại chảy ra, nhưng các anh bộ đội thì kỷ luật quá nghiêm nên nhất nhất tuân thủ lời dặn của tôi không đụng đậy gì đến cái cục đang chảy nước trên trán mình, đến khi xong cảnh quay thì cục u đã thành một bệt tùm nhùm trên mặt các anh. May là chỉ quay toàn là đám đông nhốn nháo nên không bị lộ cái cục tèm nhèm ấy. Nghĩ đến tôi lại thấy buồn cười vì cảnh quay của ngày hôm đó.
Hình dung qua lời chị kê cũng đủ buồn cười lắm rồi. Nhưng sau trận cười ấy thì chị nghĩ gì?
(Thở dài) ừ, cười một phần còn là thương cho “cái nghèo” của mình nữa ấy. Bởi vậy nên dù cực mấy, thiếu thốn mấy tôi vẫn theo nghề hóa trang mười mấy năm nay là vậy đó.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *