Tôi nhớ lại hình ảnh Edie Sedgwick

Trong những ngôi nhà cổ nông thôn ở châu u, những vật dụng mang tính thiết thực được trân trọng, từ lưỡi hái cho đến chiếc vây lọc tráng men cũ kỹ điều có thể dùng làm đồ trang trí treo trên những bức tường trắng, và nét nhất quán hiển nhiên của chúng toát ra nguồn sinh lực còn nhiều hơn so với bức tranh hoa hướng dương của danh họa Van Gogh đặt trong một chiếc khung bằng đồng thau rẻ tiền. Một trong những món đồ có hơi hướng “nghệ thuật” mà tôi yêu thích trong nhà mình là một chiếc giỏ lớn kiểu Ấn Độ được mua với giá 6 USD. Thỉnh thoảng tôi mang nó xuống và dùng để đựng quần áo vừa giặt xong; thỉnh thoảng tôi chất chanh vào đầy giỏ, tuy nhiên, thường thì tôi chỉ ngắm nhìn nó một cách vui thích, thật đơn giản và nổi bật trên nền tường màu xám nhạt.
Dù cho khiếu thẩm mỹ có khiêm tốn như thế nào, tâm hồn chúng ta cũng cần được chiêm ngưỡng cái đẹp. Tôi cần những cảm xúc được đánh thức bởi nghệ thuật, để hiểu rằng mình đang sống, và cảm thấy hoàn toàn thư thái khi gắn nhữngchiếc áo lông, vòng hạt, bưu thiếp, và thậm chí với căn phòng và hòa vào nguồn cảm xúc của chính mình. Tôi nhớ lại hình ảnh Edie Sedgwick (người mẫu, diễn viên) trong căn phòng ngủ/ phòng ở của bà với bức vẽ khổng lồ hình một con ngựa được treo trên tường. Đó không phải là một bức vẽ tuyệt đẹp nhưng nó trông thật to lớn. Và thông thường, khi chúng ta đang sống trong những không gian chật hẹp, điều cần lưu ý là làm sao sử dụng không gian một cách hữu ích hơn là trang hoàng nơi đó như thế nào. Tôi chú trọng cả hai điều đó, nhưng lại thiên về việc trang trí làm sao cho đẹp. Thật sự rất thú vị! Viva Vayspap (một nhà tạo mẫu) đã mang lá cờ cầu kinh theo kiểu Tây Tạng treo ở phía trên giường ngủ của mình. Hóm hỉnh, dí dỏm, gợi cảm, sùng đạo – tất cả trong một phong cách, Joni Miller (tác giả của bộ lích hình những chiếc ấm trà nổi tiếng hàng năm và là người hâm mộ các truyền thống dân gian), trang trí tòa nhà của mình bằng những chiếc móc áo thừ thế kỷ 19 và 20. Nhà thiết kế nội thất (và là hàng xóm của tôi) Hilary Robertson tạo ra những tĩnh vật đơn sắc trên bất kỳ bề mặt phẳng nào trong nhà mình: vỏ sò, xương, cành cây, hoa, ống thủy tinh, chuỗi hạt, quạt máy, đá, tách trà, và lọ hoa, tất cả cùng tông màu kem, xám bồ câu, và trắng. Cô ấy không tiêu tốn nhiều tiền cho những đồ vật ngẫu nhiên, nhưng cô phải mất rất nhiều thời gian bởi vì cô xem căn nhà của mình như một phòng thí nghiệm sáng tạo và là nơi trưng bày cho những ý tưởng luân chuyển. “Tôi ở cách xa vùng duyên hải Somerset quá, vì thế tôi tái hiện lại chúng trên chóp kệ sách của mình. Cuộc sống tại nhà thường không có nhiều yếu tố nghệ thuật, vì thế bạn hãy tự làm cho nó tuyệt vời hơn bằng những nỗ lực của chính mình”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *