Sống cho những điều mình yêu thích

Tôi được nuôi dưỡng với lối giáo dục tự do không theo khuôn phép nào và thi thoảng tôi vẫn còn giữ kiểu cách phóng túng ấy trong suốt thời gian trưởng thành. Tình cảnh kham khổ cũng bởi một vài sự chọn lựa có liên quan: Tôi đã cố gắng cả đời có thể sống nhờ vào công việc viết lách. Bố tôi cố gắng cả đời để có thể sống bằng nghề hội họa. Ông đã thành công. Tôi thỉnh thoảng cũng thành công nhưng vẫn còn nhiều lần thất bại thê thảm, nhưng cứ tiếp tục phấn đấu. Vẫn còn những cách dễ hơn, nhưng những người có tâm hồn nghệ sĩ hiếm khi nào chọn lựa những phương thức ấy. Được nuôi dạy với ý niệm rằng đấu tranh là một điều rất đáng được khâm phục, tôi thường tự hỏi liệu tình trạng không một xu dính túi có thể tạo ra cho mình một môi trường sống thoải mái thân quen một cách lạ lùng hay không, và đó là lý do vì sao tôi kiên gan cho phép số dư trong tài khoản ngân hàng của mình tụt dần đến con số không. Sáng tạo để tồn tại, và đôi khi, chỉ đơn giản là được tồn tại, đó là điều tôi hiểu rõ và thực hiện được tốt nhất. Và nó cũng là một dạng kỳ vọng phù phiếm, bởi vì nỗi lo lắng về tiền bạc không sáng tạo chút nào, và việc theo đuổi sáng tạo là một trong những điều đắt đỏ nhất xung quanh chúng ta. Câu nói đùa yêu thích của tôi với những người bạn là: “Phải tốn kém nhiều lắm mới có được tinh thần thoải mái” – và tôi chứng minh cho điều đó bằng một khoản chi phí chính xác như thế vào mỗi cuối tháng.
Đối với tôi, túng quẫn có nghĩa là tất cả mọi thứ đều khánh kiệt: phải vét đến những đồng xu lẻ trong ống tiết kiệm để mua thức ăn và đôi khi phải bán cả những đồ dùng nội thất để trả tiền thuê nhà. Túng quẫn đối với tôi thường cũng có nghĩa là lập ngân sách chi tiêu không phù hợp, cạn túi một cách đáng xấu hổ sau khi trở về từ một chuyến du lịch nông nổi, và lại đặt niềm tin, luôn luôn đặt niềm tin, rằng mọi chuyện sẽ được giải quyết, sẽ kiếm tiền lại được, và lại tiếp tục phấn đấu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *