Sang trọng gợi cảm (và rẻ tiền)

Tôi luôn dự trữ khăn quàng cổ, vòng đeo tay, mũ nồi, hàng dệt kim dạng cổ điển với màu bảy sắc cầu vòng, và những phụ kiện quý phái (nhưng dễ làm hàng nhái) như cặp kính mát to bản hoặc chiếc đồng hồ đeo tay loại to dành cho nam. Mặc những trang phục gọn gàng, đơn giản sẽ cho bạn sự tự tin để kết hợp cùng phụ kiện một cách táo bạo. Tôi có thể mặc chiếc váy chữ A yêu thích bằng vải lanh màu nâu nhạt kiểu thập niên 60 phối hợp cùng chiếc khăn choàng phong cách Pucci và dép xốp màu vàng đồng vào một ngày nào đó (dưới hàng cọ xanh cát trắng bên bãi biển) hoặc một chiếc áo len màu đỏ chói, son môi đỏ, cùng với giày cao gót màu xanh dương vào ngày kế tiếp. Chiếc áo đầm không bao giờ thay đổi, nhưng tôi thì có, và hầu như chẳng tốn kém gì cho việc kết hợp ăn mặc đẹp như thế cả.
Số tiền tôi chi trả cho những món phụ kiện chỉ bằng một phần tư giới hạn tiêu xài do tôi đặt ra. Tôi thường mua chúng ở một gian hàng trong chợ hoặc tại một cửa hiệu bán hoa tai thời trang dành cho nữ sinh. Mới đây, tại một cửa hàng bán chuỗi hạt của châu Phi ở Brooklyn, tôi đã trông thấy một chiếc vòng đeo cổ kỳ lạ làm bằng gỗ có gắn những viên đá bóng loáng màu xanh có kích thước bằng quả trứng gà gô. Tôi đã chụp hình nó lại cùng với chiếc đầm len màu đen kiểu ngực đắp chéo may rất công phu và một đôi giày cao gót bọc sa tin màu đen. Những món đồ rẻ tiền hơn trông sẽ rất thanh lịch khi đi cùng với những món được sáng tạo thông minh và chúng có thể sẽ trở thành nét độc đáo của bạn. Tôi gọi đó là niềm vui thú vị hoặc tốt hơn nữa là thời trang thông minh.
Cuộc đời ở nhà thuê
Tôi nhớ về căn hộ đầu tiên của mình rất rõ. Nó nằm ở tầng trệt trong một căn biệt thự lớn đã được chuyển đổi thành nhà chia phòng cho thuê với giá 450 USD một tháng. Căn hộ có hai phòng khách rất rộng được trang trí bằng hai chiếc lò sưởi lát đá cẩm thạch và những món đồ trang trí rẻ tiền được ốp chạy dọc theo đường viền trần nhà. Nhưng thông qua cánh cửa chính kiểu Pháp là một không gian tồi tàn bí mật: một gian nhà bếp và buồng tắm được xây cẩu thả vội vàng từ giữa thế kỷ bằng những tấm vỏ bào, gỗ dán, và sàn nhà được lót bằng vải sơn. Căn phòng nằm lùi về phía khu vườn cây cối mọc um tùm như một gian cabin trên tàu nghiêng nghiêng ở đầu ngọn sóng. Bạn có thể lăn một quả cam trên nền đá cẩm thạch và trông thấy nó biến mất như một đồng xu bị rơi xuống mặt thảm dốc ở lối đi giữa các hàng ghế trong rạp hát. Kệ bếp cũ kỹ và những cánh cửa sổ thì bị rạn nứt và mờ đục. Chẳng sao cả. Đối với người Ai Len (gia đình tôi) và hầu hết những người khác trên thế giới, chỉ gian phòng phía trước được xem là nơi ở chính thức, và phần còn lại thì không quan trọng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *