Những người hợm hĩnh

Không ai trong bàn tiệc biết rõ về nhau, không có đủ đàn ông để bắt cặp với phụ nữ, không đủ món thịt và những cuộc tranh luận cho quý ông. Tôi đãi món tôm cua sò hến cầu kỳ kiểu cách và phải trải qua buổi tối đánh vật với việc chạy lọc rọc xung quanh bàn ăn như nô tì thời La Mã, ôm một thố nước rửa tay to hoành tráng với đầy những lát chanh. Đáp lại điều đó, những người khách VIP cảm thấy bị gò bó và có thể hơi nhàm chán. Nói một cách đơn giản, tôi đã cố gắng quá sức và ý định của mình lại không đủ rõ ràng. Cách tốt nhất để mời chào người mà bạn muốn gây ấn tượng, quyến rũ, hoặc yêu là thật nhiều rượu, những bài nhạc lãng mạn, đèn thật mờ, và thức ăn thật đơn giản.
Những người hợm hĩnh thích những thực phẩm đơn giản bởi vì họ đã ăn thử những món khác cả rồi. Thường thì những gì mà họ sẽ lưu ý đến trên bàn ăn là độ cai của đèn cầy, đó là lý do vì sao tiền của tôi tiêu tan mất trong những ngày này. Tôi thắp sáng bàn ăn giống như nhà thờ Orthodox của Hy Lạp. Tôi áp dụng cùng nguyên tắc như vậy với món trà bạc hà vào nửa đêm hoặc trọn một cái chân cừu vào đêm Giáng sinh. Đèn cầy thường có giá rất rẻ, thậm chí miễn phí, và cả khu rừng ánh sáng có một ý nghĩa vừa ân cần dễ chịu vừa êm đềm yên ả. Lần thứ hai chiêu đãi một kẻ hợm hĩnh, tôi trao cho anh ta một cái tạp dề, một cái vá gỗ và tâng bốc để anh tự chuẩn bị bữa tối cho mình. “Anh đến từ Roma” – tôi thêm dầu vào lửa để khích bác tính kiêu căng của anh ta bằng sự lém lỉnh – “Thể hiện cho em thấy đi nào! Anh làm món mỳ Ý Al Dente là nhất đấy!”. Tôi bật nhạc Puccini và trải qua hầu hết thời gian bửa tối đó trong nhà bếp, để những điều mới lạ thay thế cho những lề thói và hình thức. Đến cuối buổi tôi đưa ra một chiếc bánh thật ngon và một chai rượu nhỏ làm phần tráng miệng, cái tôi được hả hê và cái bụng thì no căng trong một niềm hãnh phúc đặc biệt.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *