Những không gian nội thất nhá nhem

Và tất cả chúng ta không cầu mong cho một sự duyên dáng như thế ở mặt ngoài cánh cửa khi ta tra chìa khóa khách sạn vào ổ khóa cửa sao? Dẫu vậy, luôn có một khoảnh khắc như thế ngay tại ngưỡng cửa; và trong tích tắc bạn sẽ biết được căn phòng đó thật dễ thương hoặc chỉ có thể ở được. Nếu căn phòng tối tăm, không có cửa sổ hướng ra bên ngoài, nhưng lại chỉ có một bức tranh treo tường sáo rỗng, đèn neon thô kệch, một chiếc tivi đồ sộ chèn bên cạnh tủ lạnh hoặc được đặt trên những đồ nội thất, bạn sẽ ngay lập tức muốn quay gót bỏ chạy. Những gì mà tôi thường làm thay cho việc bỏ chạy là ngồi ở mép giường, gọi lễ tân, và hỏi có phòng thay thế nào không. Bởi vì cho dù khách sạn có rẻ như thế nào, vẫn luôn có những phòng khác mà bạn có thể chuyển đổi để phần nào có thể chịu đựng được trong khoảng thời gian lưu lại ngắn ngủi.
Nhiều lần tôi khám phá ra rằng việc tìm kiếm sự trải nghiệm đáng hài lòng với những khách sạn rẻ tiền không phải là một thử thách như ở những khách sạn hạng trung – cái máy điều hòa quái quỷ được đặt chễm chệ ở nơi mà bạn không thể mở cửa sổ ra được và tất cả các căn phòng đều hướng chằm chặp về khoảng sân với đầy những hàng hàng lớp lớp cây cảnh giả; những không gian nội thất nhá nhem này khiến bạn cứ nằm chong chong mà đếm ngược thời gian để đến giờ trả phòng. Những khách sạn dạng chuỗi thường khó có thể tahy đổi và được sắp đặt theo kiểu khó có thể bố trí lại. Thông thường bạn cảm thấy bị ăn tươi nuốt sống bởi chiếc tủ kệ tivi và va đầu gối vào quầy bar nhỏ mà bạn không cần thiết. Và còn gì chán hơn một tấm khăn trải giường bằng vải nhân tạo màu xám đen và những chậu cây tử đinh hương bằng nhựa? Có lẽ là một bức tranh sóng biển bằng vải thô.
Đôi khi, dù sao thì, căn phòng cũng chỉ là một căn phòng bởi vì bạn đang nghỉ ngơi giữa các chuyến bay hoặc nói trắng ra là đang không có nơi nào để ở. Trong bối cảnh này, những khách sạn dành cho xe mô tô và những quán trọ nhỏ lại có một sự nhếch nhác quyến rũ, nhưng đối với du khách đi một mình, đặc biệt là phụ nữ, chỗ ở trong thời gian du lịch phải thật sự an toàn. Và tôi không bao giờ cảm thấy an toàn nếu cánh cửa phòng mỏng mảnh của mình lại hướng ra bãi đậu xe, nơi mà khách đến đăng ký hàng giờ, hoặc nơi mà ngọn đèn neon lập lòe có thể chiếu ngược sáng tất cả mọi chuyển động của mình. Tôi phát hiện ra rằng những nơi mà người ta thường dùng để lẩn trốn hơn là dùng để ở thỉ tốt nhất là chúng ta ên tránh đi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *