Một căn phòng ngủ màu hồng nhạt

Nơi có giá rẻ thứ hai (vào năm 2002) là một căn phòng ngủ màu hồng nhạt với giá 19 USD trong khách sạn Continental ở Campeche, Yucatán Penisula, Mexico. Căn phòng đôi nhỏ ấy được dẫn vào bởi một lối đi lát bằng gạch băng qua những cây dương xỉ và cổng vòm được trang trí sắc sảo, mang dáng vẻ hoài cổ, giống như căn phòng Arab trong bộ phim The Sheltering Sky. Chiếc khung giường bé tí làm bằng gỗ từ thập niên 20 được sơn màu trắng và rất cao so với tường; ba khung cửa sổ mở ra ngay góc dầm chìa hướng về con đường ồn ào. Có một chiếc quạt trần già nua hư nát. Những chiếc khăn tắm mỏng như tấm vải liệm. Những tấm trải giường có lẽ đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng căn phòng rất sạch sẽ tinh tươm, ma quái, và nổi tiếng một cách lạ kỳ. Theo thời gian, tôi đã gặp những du khách đặc biệt thích phiêu lưu mạo hiểm, họ đã tìm ra khách sạn này, nơi không thể bắt được sóng radar và bằng cách nào đó tách biệt khỏi những điều tồi tệ thông thường: đồng hồ báo thức kết hợp radio kỹ thuật số, tấm rèm cửa vô nghĩa, quầy bar nhỏ, một tấm nệm ghế trông thật khó chịu ở cuối giường.
Niềm vui mà một người nào đó tìm thấy ở một khách sạn rẻ tiền thường nằm ở việc khám phá ra được những điều bạn không cần. Và nếu bạn có sẵn một chiếc đồng hồ xách tay và một chiếc áo gối, bạn sẽ không phải cần gì nhiều.
Đôi khi, chỉ đơn giản là sức mê hoặc bởi sự cân xứng và vẻ tư lự của một căn phòng cũng đủ mạnh lại cho bạn niềm vui thích. Một căn phòng mà vẫn lưu lại trong tâm trí tôi bởi nét tinh tế độc đáo theo kiểu Bauhauz từng là khách sạn San Francisco trước đây, ở Stges, Tây Ban Nha (đi đường xe lửa ngoằn ngoèo đến Barcelona). Hành lang được lót đá mài, dàn hàng mỏng theo kiểu thập niên 60, một chiếc đèn chùm màu sắc rực rỡ ở hành lang cùng với bộ ghế sofa nhỏ bọc da. Nó mang nét cân đối tinh vi nhất so với những khách sạn nhỏ ở bất cứ nơi nào khác. Căn phòng nhìn ra những mái nhà lợp ngói xung quanh và được làm nổi bật với một chiếc giường đôi ấm áp, một tấm bệ kim lạoi để va li, một chiếc bàn lát đá cẩm thạch, phòng tắm lát gạch, và ban công. Thật sự là chẳng còn gì cả. Nhưng sự cân bằng hoàn hảo của những món đồ trong phòng, sự lựa chọn giản đơn cho bộ chăn drap bằng chất liệu bông tự nhiên, và những tấm rèm (màu vàng đồng, màu hoa cà, và màu vàng nghệ), sự tinh tươm bóng bẩy của tường và sàn nhà, và chiếc đèn mạ vàng bóng đã làm cho căn phòng này trở thành nơi ở đáng đồng tiền nhất mà tôi từng ở. Tôi đặt đôi giày vải bạt ở ban công được lát gạch màu đỏ và ngồi đó nhìn chăm chú vào chúng lúc trời nhá nhem tối, tự hỏi rằng điều gì đã làm cho những căn phòng mang lại cảm xúc tràn trề đến vậy. Câu trả lời dĩ nhiên là sự duyên dáng, một kiểu duyên dáng âm thầm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *