Maxs Kansas City

Có một điều gia đình tôi hiểu nhưng không ai nói ra, đó là chúng tôi lâm vào cảnh túng quẫn cũng bởi vì hội họa, nhưng tất cả chúng tôi đều đồng tình với giấc mơ của bố – và, nói một cách tự nhiên, hội họa có thể lưu giữ được thời gian! Chúng tôi lớn lên ở Buster Keaton, Muddy Waters, Mark Rothko. Công viên Disneyland của chúng tôi là cửa hàng bán dược thảo trên đường Carmine ở West Village có tên gọi là Aphrodisia, nới có bán rất nhiều bột cari cay nồng được chứa trong những chiếc thùng gỗ lớn và mở cửa đến tận tối khuya. Tất cả mọi người ở New York vào khoảng đầu thập niên 70 dường như đều ca ngợi sản phẩm của nơi đây: hỗn hợp garam masala đích thực (hỗn hợp năm loại gia vị: thì là, tiêu, tỏi, bạch đậu khấu), những điệu nhạc blue tuyệt vời của Bessie Smith, những tác phẩm đầu tiên của Woody Guthrie. Những giá trị mà người ta thực sự ngưỡng mộ vào thời ấy chính là trực giác nhạy bén, những món cây nhà lá vườn, những điều mới lạ, những bộ trang phuc được cắt vải xéo, quần áo nhuộm bằng tay mà không dùng đến máy móc thiết bị, và những món đồ miễn phí, đó là những giá trị thật sự. Và không giống như ngày nay, bạn có thể bị nhẵn túi mà vẫn không cảm thấy xấu hổ hoặc lo sợ. Giá thuê nhà lúc ấy thấp hơn, những niềm mơ ước bao la hơn, và tôi đoán là khi ấy bố mẹ tôi rất, rất trẻ.
Vào Thứ bảy, mọi ngày Thứ bảy, chúng tôi chuồn đến Fanelli’s, một nơi từng là cửa hàng bán rượu lậu vào những năm 1920, nay đã trở thành một quán bar nghệ sĩ, nơi vẫn còn lưu giữ chiếc gậy bóng chày thời xa xưa phía sau quầy rượu và bức tường toàn những vết ố bẩn gây ra từ nhựa thuốc và ảnh của những võ sĩ quyền anh hạng nặng. Anh tôi thuộc lòng tên của tất cả những võ sĩ đó. Khi Fanelli’s đóng cửa, chúng tôi lặn lội đến Max’s Kansas City, một quán bar nhạc rock & roll, nơi mà họ phục vụ gà chiên miễn phí vào lúc chạng vạng tối. Tôi có lần tranh giành chiếc đùi gà với Andy Warhol ở Max’s bằng trò tung đồng xu xấp ngửa. Khi đó tôi bảy tuổi. Dường như việc lớn lên ở một bar chuyên uống rượu Shirley Temples và trò chuyện với những người phụ nữ có gắn những chiếc lông màu sắc trên tóc là điều hết sức bình thường, trải qua những ngày dài miệt mài trong một rạp chiếu bóng tối tăm trên một chiếc ghế bành bằng nhung mịn, và trải qua lễ Halloween với một chiếc đầm có đính những hạt sequin được treo trên trần nhà trong cửa hàng quần áo của mẹ, cũng là chuyện bình thường. Bố mẹ tôi thường bảo: “Trẻ con ở vùng nông thôn xem TV cả ngày, ăn bánh mì kẹp đông lạnh, và phải đi ngủ vào lúc bảy giờ tối”. Chúng tôi rùng mình trong những đôi giày xăng đan Ấn Độ trước kiể suy nghĩ ấy. Và kết quả là, chúng tôi không bao giờ cho rằng mình đã phải sống khổ cực vào thời gian đó.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *