Làm một công việc mà mình không có cảm hứng

Tôi không rượu chè, cờ bạc, hay mua sắm quá tay; nhưng khoản tiền mặt mà tôi có luôn bị sử dụng cho đến mốc cạn kiệt. Tôi đơn giản tin rằng đồng tiền có thể lao động cật lực cũng giống như tôi đã làm và đôi khi cũng tạo ra được phép màu kỳ diệu. Tôi cho rằng mình đã được nuôi lớn theo cách như thế. Chúng tôi không có gì cả nhưng dường như lại được tận hưởng mọi thứ, tất cả mọi thứ ngoại trừ những món đồ mới. Đó là một cuộc sống thiên về lối suy nghĩ lãng mạn nhưng cũng nặng nề căng thẳng. Tôi không xem đây là một lời khuyên, nhưng tôi tin rằng người ta hạnh phúc nhất khi được làm công việc mà mình được sinh ra để làm và cho dù phải tốn kém tiền của cho quá trình theo đuổi ấy. Ngay cả nhà hiền triết đa cảm Suze Orman cũng đồng tình với ý niệm về những điều thiêng liêng. Trong quyển sách The Money Book for the Young, Fabulous, & Broke, bà đưa ra lời khuyên cho những người trẻ tuổi hãy theo đuổi nghề nghiệp mà họ thích hơn là làm một công việc mà mình không có cảm hứng; bởi vì sự nghiệp, cũng giống như thiên hướng hoặc năng khiếu, góp phần làm cho cuộc sống thêm thi vị nhiều hơn là chỉ kiếm sống đơn thuần. Nhưng có những người nhìn nhận ý kiến đó một cách cực đoan, và đó là cách mà tôi đã được nuôi lớn. Vào năm 1969, khi có thể mua một căn biệt thự ở Sydney, Úc với giá rất rẻ, bố mẹ tôi, rõ ràng đã chẳng nghĩ gì đến việc đầu tư, thay vào đó, học mua bốn vé đi New York.
Bố tôi đến Mỹ để thực hiện ước mơ làm họa sĩ về tranh trừu tượng vào một thời điểm hoàn toàn không thích hợp. Khi ấy trào lưu nghệ thuật ý niệm đang nắm vai trò chủ đạo, và sự trở lại của một họa sỹ theo trường phái biểu hiện trừu tượng khi ấy được xem là đã lạc hậu bảy năm, gia đình tôi đã phải đấu tranh và sáng tạo để tồn tại. Mẹ tôi quản lý một cửa hiệu quần áo cổ điển ở Chelsea, bán vé ở một rap chiếu bóng, và tham gia vào một hợp tác xã chế biến thực phẩm để lo cho gia đình. Tôi và anh trai tin rằng bố mẹ chúng tôi có thể làm được bất cứ điều gì sau khi bố xây được một căn nhà búp bê và mẹ sơn toàn bộ căn nhà đó bằng tay. Bà cũng may cho tôi một chiếc áo nhung có hình dạng giống như áo kimono vào dịp Giáng sinh. Bố tiếp tục công việc hội họa và là người hùng trong mắt chúng tôi bởi sự đấu tranh của ông. Chúng tôi tin vào Henri Matisse thay vì tin ông già Noel và được kể nghe câu chuyện bất hạnh về Vincent Van Gogh hàng đêm trước khi đi ngủ. “Vincent chưa bao giờ trông thấy hợp kim ni-ken… nhưng ông vẫn tin!”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *