Hành trình trở thành nữ hoàng cổ điển

Tôi lấy làm kiêu hãnh khi mặc một chiếc váy đầm cũ kỹ với dây khóa hoen gỉ và cho rằng đây là chiếc đầm lâu đời nhất: sờn mòn nhưng có thể giữ ấm cho cơ thể, đượm hương bằng mùi ẩm mốc, và có vết bẩn bên dưới mỗi cánh tay. Mẹ tôi đã dạy tôi mặc những chiếc váy đầm cũ bằng cách chính bà cũng mặc chúng, cùng với những chiếc nút nhựa sáng rẻ tiền được đính bằng tay dọc theo thân trước, một chiếc thắt lưng to bản bằng da của Ý, và không gì nữa ngoài một bộ đồ lót lụa bên trong. “Không một ai biết ngoài con!” Bà nói với một cái nháy mắt, và lại dạy tôi, một lần nữa, về niềm vui của sự tận hưởng tự do một cách kín đáo và tinh khôn. Khước từ những quy tắc chuẩn mực và chạy trốn khỏi chúng.
Khám phá của mẹ tôi về những bộ đồ lót cổ điển vào năm mười sáu tuổi đã khiến bà thờ ơ với những bộ đồ lót bó chẽn và hàng may mặc cơ bản nói chung. Bà nói “Bất cứ thứ gì quá chặt đều không tốt cho sức khỏe của con.” Vì thế chúng tôi thường ăn mặc thoải mái, lụng thụng như nữ thần rừng xanh: áo khoác dài cộc tay thùng thình, quần short bằng vải coocxê, áo ngủ từ thập kỷ đầu của thế kỷ 20,… Và cũng trong tinh thần này, tôi mặc váy đầm cổ điển vào những mùa hè trong những năm tôi hai mươi và đầu ba mươi tuổi, với cảm giác như mặt đường rắn rỏi đang dao động làm rung đến tận xương sống xuyên qua đôi giày xăng đan quai hậu kêu lộp cộp của mình.
Nhưng dĩ nhiên, việc mặc những chiếc váy đầm cũ kỹ mà không có đồ lót bên trong là trò chơi của các cô gái trẻ hơn. Vào ngày đầu tiên hẹn hò với chồng, tôi muốn mặc một chiếc đầm bằng vải chiffon màu đen với những chiếc nút bằng ngọc trai dọc theo thân trước và bên trong là quần lót bằng vải satin. Nhưng tôi không đủ dũng khí để mặc chúng. Thay vào đó, tôi dã mặc một chiếc váy xếp nếp và khoác một chiếc áo cộc tay bằng lụa. Không áo nịt ngực. Nhưng có mặc quần đùi, đúng nghĩa là một chiếc quần đùi. Tôi ước tôi có thể nói rằng mình không thích gì cả ngoại trừ chiếc áo đầm mong manh sờn rách ấy, nhưng tôi cần một chiếc áo giáp nhiều hơn. Lúc đó tôi đã ba mươi lăm tuổi. Quá lớn tuổi để chưng diện hoặc có thể vờ vịt với những mối xúc cảm. Phải cực kỳ tự tin mới có thể ăn mặc theo lối chẳng ăn nhập gì với thời đại của bạn. Một mánh khóe với phong cách cổ điển là hãy mặc như thể bạn là người đầu tiên tạo ra và sở hữu nó, để hiểu được từng nét vẽ, từng vết cắt, bối cảnh hình thành, và những nghi lễ liên quan đến nó, như thể bạn đang là người du hành xuyên thời gian. Có như thế, chúng ta mới có thể bất chấp phong cách thời trang hiện tại để mang đôi giày boot cao gót, màu vàng đồng hoặc đội lên đầu chiếc mũ nồi có đính những hạt sequin. Trang phục cổ điển đòi hỏi người phụ nữ phải biến hóa như một nữ diễn viên hoặc, thậm chí tinh quái hơn, một kẻ bịp bợm. Chiếc váy đầm cũ nếu được mặc đúng cách đôi khi sẽ gợi lên những hình ảnh về một bộ phim, một tấm ảnh, một bức tranh. Một chiếc đầm cũ phù hợp sẽ khiến những đường cong trên cơ thể bạn được tôn vinh khi nó ôm lấy phần hông, uốn lượn theo phần ngực và quây tròn lấy chiếc eo thon của bạn theo cách mà chỉ có những bộ trang phục được cắt may thật khéo léo tỉ mỉ mới có thể làm được.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *