Hàng mẫu giảm giá chỉ có size mẫu

Trước khi mua hàng mẫu giảm giá, tôi chưa bao giờ mặc đồ hiệu của các nhà thiết kế trừ khi mượn chúng từ một chị bạn lớn tuổi hoặc lấy từ tủ đồ thời trang của Vogue ở Úc. Tủ đồ Vogue rất kỳ lạ. Có đủ những kiểu xấu, đẹp, những mẫu thử nghiệm, và thường rất, rất nhỏ; những bộ quần áo ở đây đôi kh được bán lại cho châu u, châu Mỹ và thỉnh thoảng còn trôi ngược về Sydney. Bởi do toàn bộ những người biên tập và trợ lý trẻ tuổi mà tôi từng làm việc chung đều giàu có, được lớn lên từ những trường tư, ăn mặc thời thượng, tôi thì chỉ có những món hoa hòe hoa sói. Nói một cách cơ bản là bất cứ món đồ nào có màu đỏ chói, xanh chói hoặc bị giản đều được xem là kẻ thù kinh điển ở Vogue.
Những nét đặc thù như thế, dĩ nhiên, không thích hợp ở Manhattan và lại càng trở nên không thích hợp sau mỗi năm. Những người ở đây thích được có vẻ ngoài giàu có, và những điều mà bất kỳ người giàu có nào theo kiểu này sẽ làm: thích khoe khoang một cách khiếm nhã hoặc suy xét một cách hợm hĩnh. Tất cả đều được cho là ổn. Đứng trong phòng thay đồ tại một đợt giảm giá hàng mẫu ở Moschino, tôi thấy được cả hai loại người: những người phụ nữ rất giàu có – chải chuốt, ăn diện nổi bật, và thường mặc những chiếc quần màu da lẫn với cả màu da thật của họ, mua một vài món đồ và nỗi ám ảnh bởi phải xếp hàng nhiều giờ được thể hiện qua chiếc váy đầy những nếp gấp hoặc vết rách ở cổ tay áo; và phần còn lại trong đám đông hỗn độn đó là các cô nữ sinh mua những bộ đồ bơi trở về thời tiền sử, những cô gái mười bảy tuổi trong những chiếc quần bó ngắn cũng điên đảo trước những bộ đầm treo lủng lẳng và những chiếc quần jean đen cũ hiệu Gaultier trông có vẻ nghệ sỹ nhưng cũng có phần lập dị, còn tôi thì không có gì cả ngoài những chiếc áo khoác và cái khăn choàng cổ bằng lụa khá là kỳ quặc.
Cũng phải trải qua vài cuộc thám hiểm tôi mới nhận ra được rằng thứ tốt nhất và duy nhất mà tôi có thể mua ở những đợt giảm giá hàng mẫu là một chiếc áo khoác được cắt may tử tế; tất cả những thứ khác đều trở thành trò cười trong số những bộ quần áo thuộc hạng bình dân của tôi. Tôi đã từng thử nghiệm với giày dép (luôn luôn là những đôi giày quá cao và nhỏ hơn một nửa so với size thông thường), áo khoác kiểu gilê (nách áo cắt quá cạn vì may theo size tay của người mẫu), và áo khoác dài (hiếm khi được thiết kế để có thể nhét được vòng ngực của người bình thường). Tôi đã từng vỡ mộng vì kích cỡ: quần áo ở những đợt giảm giá hàng mẫu đúng nghĩa là được may theo size mẫu, một sự biến dạng hình thể con người ở mức hoàn chỉnh. Cách duy nhất để chấp nhận sự thật này là hãy tìm thứ gì đó rộng lụng thụng, hoặc có thể nới được ở vòng eo. Những bộ quần áo và phụ kiện thật sự tốt và thích hợp với bạn rốt cuộc cũng phải có mức giá thích hợp cho chúng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *