Gọi tôi là Herby

Tôi từng có một người sếp đặc biết Herbert Ypma. “Gọi tôi là Herby”, anh ta nói với giọng trầm đều. Anh ăn mặc trông giống như người mẫu của Ralph Lauren và có một gương mặt góc cạnh trông như người anh hùng từ một câu chuyện ngắn của Fitzgenald. Anh ta có thể bán trà sang Trung Quốc bời vì tóc luôn luôn… xoăn tít, cắt ngắn gọn gàng, và sẵn sàng. “Nghe này cô bé”, anh nói, “cô phải bắt đầu bằng cách tạo cho mình hình tượng như mình mong muốn, nếu như đó sẽ là hình tượng thật sự về sau, và trong lúc chờ đợi, hãy cắn một miếng nhiều hơn khả năng mà cô có thể nhai được…” – một khoảng lặng đầy kịch tính ở đây – “và nhai ngồm ngoàm ngấu nghiến!” Anh ta thích sức mạnh của những sáo ngữ và đã biến hầu hết chúng thành sự thật: chủ yếu là vì anh là người không thích chậm trễ, cà vạt của anh luôn được ủi thẳng thóm, có một sức mê hoặc huyền bí và có tầm ảnh hưởng kỳ lạ. Khi tôi làm việc với Herby, bán quảng cáo cho tờ tạp chí của anh và biên tập hai mươi trang cho phân mục nghệ thuật, tôi mặc một bộ comple bằng vải lanh màu vàng hoàng yến, một bộ comple màu xanh lục bảo, và rất nhiều đầm đen ngắn. Quá tuyệt, quá công hiệu. Anh nói với tôi, bằng một kiểu rất Dale Carnegie, rằng ấn tượng ban đầu thường là cơ hội cuối cùng để tạo ấn tượng – và không có gì được xem là quá hoàn hảo. Hiện tại Herby rất nổi tiếng về tà nhiếp ảnh và loạt sách tuyệt vời của anh, Hip Hetels. Tôi nghĩ về anh mỗi khi tôi bước vào phòng họp, trao cho ai đó một cái bắt tay thật chân thành trìu mến, và biết rằng tôi đã chọn trang phục thích hợp.
Giao phó một sự nghiệp cho một bộ trang phục
Trang phục công sở có vẻ như làm trì trệ cách ăn mặc thông thường. chúng ta sẽ mặc một chiếc đầm màu xám thẳng đuột hoặc bộ comple đen ảm đảm ngay cả khi chúng không cân xứng hoặc thích hợp với chúng ta, chỉ đế đáp ứng yêu cầu của công ty; hoặc chúng ta sẽ mua một bộ trang phục giảm giá ngẫu nhiên nào đó để mặc đi phỏng vấn và quăng vào tủ chẳng chút suy nghĩ. Trong khi đó, thời trang tập trung chú trọng một cách mạnh mẽ đến sự quyến rũ – những đôi giày cao gót sát thủ và những chiếc cổ áo khoét sâu. Thật lạ, bởi vì nếu một người quan tâm đến sự tồn tại (và hoàn thành một cách sáng tạo), những cuộc chạm trán quan trọng nhất trong cuộc đời chúng ta thật sự là những buổi phỏng vấn xin việc mà những cơ hội gặp gỡ để giúp công việc tiến triển tốt hơn.. chứ không phải buổi hẹn hò đầu tiên.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *