Chiến lợi phẩm từ mua sắm

Sự châm biếm được thấy rõ khi người ta dùng những tấm drap trải giường hiệu Frette trong một căn phòng nhìn giống như nhà máy chế biến hành củ, và những bộ trang phục bằng lụa tơ Calypso được đặt trong những chiếc thùng giấy bồi có ghi chú 10 USD – cũng như – MIỄN TRẢ LẠI HÀNG. Mua hàng mẫu giảm giá là mua những món hàng thanh lịch nhưng kém chất lượng, chỉ cao hơn một bước so với việc moi ra được một chiếc dù màu vàng chanh từ thùng rác ở Công viên, hoặc nhặt được một chiếc áo mưa bằng satin mà ai đó để quên trên xe điện. Chẳng cần so đo dù cho những món hàng đã bị tháo tung bao bì dưới ánh sáng mờ ảo, nhân viên bán hàng mời chào, nền nhạc tưng bừng, bạn như đứng giữa một bãi chiến trường khi có ai đó cất giọng, “NHỮNG NGƯỜI THANH TOÁN BẰNG THẺ TÍN DỤNG XẾP HÀNG Ở ĐÂY!” và giọng khác oang oang: “CÒN KHÔNG QUÁ MƯỜI MÓN ĐỒ THÔI”. Hãy nhìn vào những khuôn mặt đỏ gay của những người phụ nữ mua một món đồ để diện vào ngày lễ dù trước kia họ không mặc bao giờ, hoặc chiến đấu để giành những chiếc giỏ to bè xấu xí bằng sợi cọ, bạn sẽ thấy được những niềm ham muốn của chính mình cũng lố bịch như thế.
“Mình có muốn món đồ này thật không?” Bạn ắt hẳn đã tự hỏi trong một khoảnh khắc lấy được bình tĩnh, chỉ khi nhìn thấy món đồ mà bạn đang phân vân đó trượt khỏi tay mình hoặc bĩ vồ lấy khỏi giá treo nhanh như cắt. Bởi vì ngay lúc đó, có một cô nàng khác còn chưa kịp mặc quần áo đã chộp lấy món hàng không chút do dự.
Tôi đã học cách giành được chiến lợi phẩm mua sắm từ lâu rồi. Vào năm tôi bảy tuổi, một lần mẹ dắt tôi đi mua sắm cho cửa hàng thời trang của bà nằm trong một gian nhà kho rộng lớn ở Harlem, được gọi là điểm tập kết quần áo cũ. Trong một căn phòng mà tôi không bao giờ quên, có một đống đồ chất thành núi trông như kim tự tháp và phía trên treo đầy những chiếc đầm nhung cho trẻ em. Những chiếc đầm nhung màu ngọc bích, màu đỏ nâu, màu hồng, xanh tím, và có cả một cái chấm bi đen. “Ngọn núi” đó cao khoảng hai mươi feet. Mẹ tôi nói, “Hãy leo lên đi. Và khi con tìm được chiếc áo đầm nào không có lỗ thủng, nó sẽ là của con.” Tôi đã cố gắng hết sức trong một lúc lâu, xăm xoi khoảng ba bốn chục chiếc áo đầm và tìm ra nào là những vết ố vì thuốc tẩy, vài chỗ rách, và những vạch dài do bị sâu bướm ăn vải làm hư. Tôi bắt đầu phát khóc nhưng vẫn kiên trì tìm kiếm và cuối cùng tôi có được chiến lợi phẩm là hai chiếc áo đầm ngắn, một cái bằng nhung màu xanh lá và một cái màu xanh dương có váy lót xoan đi kèm với áo nịt chấm bi màu xanh nhạt. Tôi vẫn giữ những chiếc áo đầm đó, đó là bài học đầu tiên của tôi về việc tìm được món đồ cho mình từ đống quần áo sờn rách và cũng là một chuyến phiêu lưu khi mua hàng giảm giá. Giá cho mỗi cái đầm lúc đó hình như là ba mươi cent.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *