Chiếc giường thiên đường

Vào một ngày đầu xuân, tôi mua hai miếng vải sari dài và treo phủ lên chiếc giường của mình. Tôi buộc vào hai chiếc cột trong góc hai bó hoa oải hương nhỏ bằng một sợi vải cotton (tái chế từ những chiếc đầm dạo phố cũ) và tôi ngắm nhìn không gian thiên đường của mình. Mùi hoa oải hương khiến ta có cảm giác như đang ở trong spa hoặc những khách sạn của Pháp, và mùa hè ở Brooklyn thì chẳng bao giờ được như vậy. Trong số toàn bộ những món đồ nội thất trong đời tôi, chiếc giường ngủ là có thể là vật dụng khiến tôi tốn kém nhiều nhất. Nó có giá 700 USD và được giảm giá bởi vì có một vài người thợ khắc gỗ dễ thương ở Bali đã xem quá nhiều phim ma cà rồng và làm những người mua sắm ở Soho, NYC sợ hãi. Đó là một sự đầu tư tuyệt vời bởi vỉ trông nó giống như một căn phòng nhỏ trong căn phòng lớn và thậm chí làm cho khoảng không gian với trần nhà rất thấp trông thật rộng lớn. Giường bốn cọc như một gian phòng nhỏ hoàn hảo bởi vì chúng ta có thể trang trí theo rất nhiều cách với phí rất nhỏ. Bên dưới chiếc giường là một đôi dép bệt giá 5 USD mua ở phố Tàu, và hết. Không gian nhỏ bé sạch sẽ, thoáng đãng đó như tiếp thêm vẻ tinh tế tao nhã ngay cả trong một căn phòng chật chội nhất. Trên chiếc bàn cạnh giường tôi đặt một chậu hoa dạ lan hương màu trắng (sẽ giữ được lâu hơn so với hoa tươi cắm trong hình) và một tách trà kiểu Trung Quốc màu trắng, thường là chanh thảo mộc để uống khi khát nước vào ban đêm.
Khi sống trong căn hộ chỉ có một phòng đơn, tôi cũng áp dụng quy tắc căn-phòng-sang-trọng-ở khách sạn và ngăn chia không gian sống bằng một chiếc giường nhỏ đặt phía sau tấm ngăn đứng được trang trí bởi khăn phủ đàn piano màu ngà. Mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi thư giãn bằng những giai điệu khoan thai của Albinoni hoặc những bản dạ khúc của Chopin để như được bay bổng đến chốn bồng lai, thoát khỏi sự cô đơn, nỗi sợ hãi, những bộn bề và âm thanh ồn ào bởi xe cộ bên ngoài.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *